Cấp bậc tác giả:

Tâm Sinh Lý

Có những nỗi buồn còn rộng hơn sông...

Được viết bởi QuangIT ngày 10/10/2013 lúc 04:14 AM
Cô nhắn tin miết, tin nào cũng dài, kín đáo trách khe khẽ “Gọi hoài em không nghe, chắc bận lắm đây. Dạo này làm cái gì cô cũng hay liên tưởng đến em, xem phim cũng thấy gương mặt em giống diễn viên nọ, diễn viên kia…”.

Có những nỗi buồn còn rộng hơn sông...


Cô nhắn tin miết, tin nào cũng dài, kín đáo trách khe khẽ “Gọi hoài em không nghe, chắc bận lắm đây. Dạo này làm cái gì cô cũng hay liên tưởng đến em, xem phim cũng thấy gương mặt em giống diễn viên nọ, diễn viên kia…”.

Em nhắn tin thưa dạ, kể cô nghe dạo này mình “” và “liều” dữ rồi… Công việc nó dắt mình đi, không cưỡng được, đôi khi có chút thời gian rảnh thì tranh thủ làm những việc cá nhân khác, việc này chồng lên việc kia chẳng còn nhớ mình bỏ sót lại việc nào chưa kịp làm…

Em nhận được điện thoại một người ở thật xa, bên kia nửa vòng trái đất, hỏi mùa Thu Sài Gòn có đẹp không? Em giật mình hỏi vì sao biết em đang ở Sài Gòn, bạn bảo vẫn âm thầm “theo dõi” Hà đấy, vả lại Hà “khoe” hình trên facebook đấy, làm sao không biết? Em luống cuống hỏi facebook bạn là gì, bạn bảo không có facebook, gõ tên Hà thì nó ra cái facebook của Hà…

Ừ thì em cũng hay “âm thầm” như thế, tìm hiểu những thông tin về anh bằng cách này hay cách khác. Để rồi cũng bị tác động bởi những vui buồn bất chợt, những tổn thương không ngăn được trước và đôi khi em mệt mỏi vì những điều mình tìm ra.

Đang cuối mùa Thu anh ạ. Em đã bảo rằng em nhận ra mùa Thu ở Sài Gòn nhưng mọi người quả quyết rằng sẽ chẳng có bất kỳ mùa nào ngoài hai mùa mưa nắng ở đất này và anh, anh cũng nhấn mạnh Sài Gòn chẳng có mùa Thu đâu. Thì thôi vậy, em không tranh cãi nữa, em giữ cho riêng em một mùa Thu ở thành phố xa lạ này. Đó là buổi sớm thoáng lạnh, gió chờn vờn trong vòm lá, rồi bất thần gợn lên tạo nên cơn mưa nhỏ lá điệp vàng phủ đầy tóc em khi em dừng đèn đỏ ở ngã tư giao cắt đường D2 và đường Điện Biên Phủ. Đó là bếp than hồng cuối hẻm Nhật Nguyệt của một người thanh niên đốt lên để nướng bắp. Buổi tối trời mưa lất phất, em đi về ngang đó, mua một trái bắp, em đứng hành lang phía bên tay trái nhìn ra phía sông Sài Gòn. Sông gần, ngay tầm mắt em, chỉ cần em bước xuống, đi thêm mấy mươi bước có thể đến gần bờ sông. Mùa này nước sông gờn gợn, ở quê em, người ta gọi là mùa nước lớn.

Sông Sài Gòn có nhiều tên gọi, đoạn từ đầu nguồn đến gần chợ Thủ Dầu Một gọi là sông Ngã Cái; đoạn từ chợ Thủ Dầu Một đến cư xá Thanh Đa gọi là sông Thủ Khúc; đoạn cư xá Thanh Đa cho đến chỗ đổ vào sông Đồng Nai có tên là sông Sài Gòn hay sông Bến Nghé; đoạn hợp lưu của hai sông Đồng Nai và Sài Gòn gọi là sông Nhà Bè. Nếu như vậy hướng em nhìn đoạn sông ấy là sông Sài Gòn. Em dõi ra xa, nơi ba building cao vài mươi tầng phía bên kia sông sáng đèn. Em không nhìn thấy rõ các ô cửa để bắt đầu cho những số đếm để rồi mắt dừng lại ở con số thân quen, ngước lên nhìn trìu mến để mường tượng ra dáng hình của nhiều năm trước tựa cửa nhìn ra sông Sài Gòn gởi về nơi xa xôi nào đó một giấc ngủ ấm êm còn mình thì thức trắng...

Em không có nhiều thời gian để rảo bước trên những đại lộ thênh thang uốn lượn theo hai bờ sông hay đứng ngắm bờ bên kia, thành phố mới trên đất Thủ Thiêm với những kiến trúc nguy nga, duyên dáng soi mình trong lòng con nước. Nhưng em có đủ thời gian đứng lặng im nhìn về phía tòa nhà thứ ba phía bên tay phải. Em thương nỗi nhớ ngôi sao nhỏ của người ấy, biết rằng sao nhỏ vẫn sáng nhưng sáng như thế nào, năm cánh lóng lánh ra sao thì lại không rõ… Em cũng không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần khi ngôi sao chấp chới rời khỏi tay rồi lại bật sáng, rồi lại xa ngút tầm mắt…

Em có lần ra bến xe, đứng tần ngần, lúc chia tay, môi em vẫn cười rất tươi rồi lùi vào chỗ khuất. Cảm giác mình vẫn đứng chờ để người mình yêu thương rời xa mình, điều đó kinh khủng tựa hồ như chính mình cào xước thịt da, hay cố chứng tỏ căm ghét chính người mình rất yêu thương. Em đã không nói gì cả, chỉ đập vào cửa kính thật mạnh thay cho cái vẫy tay tạm biệt. Trời lúc đó mưa…

Sông Sài Gòn chảy về đâu? Hòa vào sông Đồng Nai rồi sẽ theo những dòng chảy khác về biển lớn. Những dòng sông dù đường đi có dài đến mấy, dòng chảy có quanh co thế nào rồi cũng sẽ về đến thiên đường. Những người yêu nhau, dù có gặp phải sự chia cách nào, có khó khăn bao nhiêu rồi cũng sẽ lại về bên nhau.

Có thể nhiều lần, chúng ta nhìn nhau rồi không nói lên lời nào. Mắt em ngấn nước, mắt anh hoen đỏ. Cô vẫn hay bảo với em, lần đầu tiên, cách đây nhiều năm khi trông thấy hai đứa ngồi bên nhau, giữa bạn bè và cô, cô vẫn nhận ra vẻ lung linh của một thứ tình cảm đẹp, điều mà cô vẫn ước nó tồn tại. Cô hồi hộp, cô lo âu, cô cố gắng kết nối để được thấy ánh sáng diệu kỳ ấy. Rồi cô xót xa, cô sợ những đau đớn hóa vẻ đẹp mà cô kì vọng, đã từng chiêm ngưỡng kia thành thứ bình thường, bỉ ổi… Nhưng rồi cô nhận ra một vẻ đẹp khác của nhiều năm sau… Cô đã ước, cái điều ước ấy đáng lý ra phải là em thốt lên nhưng em đã im lặng để giữ riêng cho mình.

Sông Sài Gòn chảy về đâu? Em vẫn thường hỏi thế khi đứng phía ngoài hàng lang để nhìn sang bên bờ sông bên kia. Chỉ cách một bến bờ thôi mà hai thế giới hoàn toàn cách biệt… Và khi em run rẩy đứng hứng gió từ mặt sông hất lại em bỗng nhận ra có những nỗi buồn còn rộng hơn sông…

Nguồn bài viết: Yume

BÌNH LUẬN BÀI VIẾT